Truyện ma Mẹ Chồng Ăn Thịt Cả Nhà Nàng Dâu

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi songthuy1992, Thg 1 14, 2015.

  1. songthuy1992

    songthuy1992 New Member Supper Moderator

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    0
    Mẹ Chồng Ăn Thịt Cả Nhà Nàng Dâu
    Thúy Thúy – nàng dâu trẻ hiền lành ngoan ngoãn, gặp phải bà mẹ chồng tai quái, độc đoán và tham lam vô độ. Cô chưa kịp hưởng niềm hạnh phúc của cuộc sống mới, đã phải bước vào những chuỗi ngày u ám chốn địa ngục trần gian. Sau khi hứng chịu những trận đòn liên tiếp của mẹ chồng, cô đã gần như phát điên và thực sự bị điên khi mẹ đẻ cô đột tử vì uất nghẹn trước những lời chửi rủa lăng mạ tàn độc của mẹ chồng cô. Mẹ chồng Thúy Thúy còn gây ra những điều tai quái gì nữa đây? Cuộc đời Thúy Thúy sẽ đi về đâu? Liệu ai sẽ là người giơ đôi bàn tay ấm áp nâng đỡ chở che cô? Kẻ ác có phải chịu sự trừng phạt?
    Lời bình của độc giả
    • Hỡi các chị em, nếu cuộc hôn nhân của các chị em cũng có nhiều áp lực và phiền não, mà vẫn cứ luôn nhẫn nhịn, mau đọc cuốn tiểu thuyết này đi, nó giống như liều thuốc hữu hiệu chữa trị cho sức khỏe tâm hồn của chúng ta.
    Nàng dâu nhỏ bị ức hiếp
    • Đọc cuốn sách này, tôi hiểu thêm về sự bỉ ổi vô liêm sỉ và nhu nhược của con người, đồng thời luôn tự nhắc nhở mình, không nên quá coi trọng vật chất tiền bạc, cần phải xứng đáng với lương tâm của mình, phải kiên định nguyên tắc của mình, không để sự ham muốn của những người xung quanh ảnh hưởng tới nội tâm mình… Cảm ơn tác giả đã cho tôi cơ hội bình tĩnh nhìn kỹ cuộc hành trình của một đời người.
    Phong hoa tuyết nguyệt
    Chương 1
    Nhắc đến “hành vi cao thƣợng” của mẹ chồng Thúy Thúy, nhiều ngƣời đã giơ ngón tay cái lên khen
    ngợi – thật là bà mẹ chồng tốt hiếm có! “Thúy Thúy, cô thật là có phúc, gặp đƣợc cậu Tôn Đại Lâm
    tốt đến nhƣ vậy. Cô phải hiếu thuận với bố mẹ chồng đấy, nếu không sẽ bị…” Họ không nói nốt mấy
    chữ “trời tru đất diệt” bởi vì nhìn thấy khuôn mặt dửng dƣng của Thúy Thúy. Về nhà bố mẹ đẻ, bố
    mẹ Thúy Thúy lại cũng nói những câu tƣơng tự, hết lời dặn dò dạy bảo, sợ con gái cƣ xử không đúng
    mực, bị chê trách là không đƣợc dạy dỗ đến nơi đến chốn.
    Cụ thể của “hành vi cao thƣợng” mà mọi ngƣời bàn luận đến nhƣ sau: Gia đình nhà chồng Thúy
    Thúy, vì lo chuyện hôn nhân đại sự cho con trai, đã bán ngôi nhà đang ở của mình, mua cho con trai
    một căn hộ chung cƣ rộng hơn trăm mét vuông, thế nên hai ông bà già không có chốn nƣơng thân.
    Trƣớc tình cảnh đó, ban đầu khiến Thúy Thúy và bố mẹ cô cảm động nghẹn ngào, tự nhủ, thật là đã
    chọn đúng đƣợc nhà chồng tốt.
    Trên thực tế, tên trong sổ đỏ của căn hộ mới mua vẫn đứng tên bố chồng, nhƣng mẹ chồng vẫn hăng
    say khoe khoang khắp chốn Thanh Đảo rằng bà đã hy sinh thân mình nhƣ thế nào, đã kiên quyết bán
    căn nhà của mình để mua nhà mới cho con trai và con dâu, khiến cho 99% ngƣời dân khắp thành phố
    Thanh Đảo đều biết đƣợc rằng Thúy Thúy đã may mắn có đƣợc bà mẹ chồng tốt bụng hiếm có ra
    sao.
    Nhà trai đã mua nhà mới, nhà gái bỏ ra chút tiền để sửa sang lại cũng là hợp tình hợp lý, thế nên bố
    mẹ Thúy Thúy đã đƣa cho con gái và con rể số tiền hai ông bà hiền lành dành dụm cả đời – 20 vạn tệ
    . Mặc dù biết ông thông gia đứng tên chủ hộ, nhƣng cứ nghĩ đến việc cô con gái yêu của mình đƣợc
    sống trong căn nhà đẹp đẽ sang trọng đó, nghĩ bụng, số tiền đó cũng là cho con gái mình, nên bố mẹ
    Thúy Thúy rất vui vẻ bỏ tiền ra.
    Hai mƣơi vạn tệ, ở thành phố Thanh Đảo này, đủ để sửa sang, trang trí căn hộ đẹp nhƣ khách sạn cao
    cấp. Cuối cùng, căn hộ đƣợc sang sửa hoàn toàn theo ý của bố mẹ chồng, đôi lúc Thúy Thúy muốn
    phát biểu chút ý kiến của mình, đều bị chồng trách nhẹ nhàng: “Đƣợc rồi, vợ yêu à, bố mẹ có nhiều
    kinh nghiệm hơn mình, hơn nữa, bố mẹ đã vất vả cả đời, chẳng lẽ lại phải nghe theo lời chỉ tay năm
    ngón của em sao?”
    Cái tội danh này quá lớn, Thúy Thúy ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Sau khi căn hộ sửa sang xong
    xuôi, bố mẹ chồng và đứa con cậu (em họ Đại Lâm) đƣờng hoàng chuyển đến ở, còn chọn căn phòng
    đẹp nhất. Trong lòng Thúy Thúy cảm thấy không vui, nhƣng có thể nói đƣợc gì đây, và cũng dám thể
    hiện gì đây? Tất nhiên không thể đuổi bố mẹ chồng ra ngoài đƣờng đƣợc, hơn nữa, Thúy Thúy
    không muốn bị mọi ngƣời phỉ nhổ cho đến chết – rất nhiều ngƣời khen ngợi lòng tốt của mẹ chồng
    Thúy Thúy.
    Đại Lâm không cho cô nói cho ngƣời ngoài biết việc ai đứng tên trên giấy tờ sổ đỏ của căn hộ mới,
    cho rằng đây là việc riêng trong gia đình, không cần phải đi kể lể khắp nơi. Một lần, ngƣời hàng xóm
    đang khen ngợi mẹ chồng cô lên tận trời xanh, Thúy Thúy đi đến nói một câu: “Nói là mua nhà cho
    con trai, nhƣng chẳng phải cả gia đình đều ở trong đó sao, hơn nữa, tên trong sổ đỏ là tên bố chồng
    đấy chứ…” Còn chƣa nói xong, cô đã bị Đại Lâm kéo đi, rồi giáo huấn cô: “Nhà của bố với nhà của
    chúng ta thì có gì khác biệt chứ, anh là con trai độc nhất, sau này chẳng phải là của chúng ta sao.”
    Thúy Thúy ngẫm nghĩ, nói cũng phải, thế nên, cô không so đo chuyện ngƣời đứng tên trên sổ đỏ là ai
    nữa. Thỉnh thoảng về nhà bố mẹ đẻ, thấy bố mẹ mình vẫn ở trong căn nhà cũ kỹ, đơn sơ, trong lòng
    Thúy Thúy trào dâng bao cảm giác phức tạp và bất lực, cảm thấy mình thật bất hiếu.
    Nhà Thúy Thúy là gia đình công nhân viên chức phổ thông ở Thanh Đảo, mẹ Thúy Thúy luôn cần
    kiệm, vì muốn mua đƣợc đồ ăn chỉ rẻ mấy xu, có lúc chịu khó đi thêm mấy chặng đƣờng. Số tiền 20
    vạn tệ sửa sang căn hộ lúc Thúy Thúy cƣới chồng, chính là số tiền bố mẹ dành dụm từng xu từng hào
    mà có. Ban đầu, cô kiên quyết từ chối nhận số tiền này, bàn bạc với chồng chƣa cƣới Tôn Đại Lâm,
    hay là hai ngƣời đi thuê nhà, đợi đến khi hai vợ chồng có chút tích lũy, mới tính đến chuyện mua
    nhà, nhƣng Tôn Đại Lâm trả lời: “Mẹ anh không đồng ý đâu.” Nhà họ Tôn vội vàng bán căn nhà cũ,
    rồi lại vội vàng mua nhà mới, bố mẹ Thúy Thúy mặc kệ sự phản đối của Thúy Thúy, nói: “Không thể
    để ngƣời ta nói nhà mình ham tài sản của ngƣời khác, bố mẹ con sống cả đời luôn coi trọng danh
    tiếng, không thể để ngƣời khác coi thƣờng…” Thế nên, dốc toàn bộ số tiền tích lũy đƣợc – 20 vạn tệ.
    Tiền tổ chức đám cƣới là tiền mẹ Thúy Thúy lấy từ nhà họ ngoại, bởi Tôn Đại Lâm nói nhà anh ta đã
    cạn sạch tiền, không thể không cƣới, nghi thức cũng không thể không tiến hành. Không có lấy một
    xu tiền lễ vật, mặc chiếc váy cƣới thuê 200 tệ, Thúy Thúy kết hôn nhƣ vậy đấy. Cuối cùng, số tiền
    mừng đám cƣới bị mẹ chồng lấy hết, nói là cần mua thêm đồ đạc trong nhà. Hai mƣơi vạn để sửa
    sang mua sắm, có quỷ mới biết còn cần phải mua thêm đồ đạc gì!
    Chương 2
    Thúy Thúy và Tôn Đại Lâm là bạn học cùng trƣờng đại học ở Nam Kinh, vì là đồng hƣơng, họ
    thƣờng gặp nhau trong buổi họp đồng hƣơng, dần dần trở nên thân quen. Sau đó, Đại Lâm bắt đầu
    mở cuộc “tấn công ào ạt”, thƣờng xuyên “diễn trò” theo đuổi cuồng nhiệt, ngày ngày giúp Thúy
    Thúy đi lấy nƣớc, tối nào cũng đứng “canh gác” dƣới cổng ký túc xá nữ, thƣờng xuyên cùng nhau
    đến thƣ viện, nói chung là quan tâm tỉ mỉ từng li từng tí một… Thực ra, trong số những ngƣời theo
    đuổi Thúy Thúy, Đại Lâm không hề xuất sắc, nhƣng nhờ vào sự kiên trì bám riết, cuối cùng đã giành
    đƣợc trái tim ngƣời đẹp, đƣa cô về nhà.
    Họ thuộc về nhóm ngƣời vừa tốt nghiệp là kết hôn, hiện nay, tại Trung Quốc, những ngƣời vừa ra
    trƣờng là kết hôn đang có xu hƣớng tăng mạnh. Ngày nay, có đƣợc một tình yêu thuần khiết và dắt
    tay nhau bƣớc vào thánh đƣờng của hôn nhân là một điều không đơn giản, đây thực sự là một việc vô
    cùng hạnh phúc. Hôm nay, cô gái Thúy Thúy 25 tuổi, đã tuyệt đối nghe theo lời dạy bảo của mẹ cô
    trƣớc khi cƣới: kết hôn, là đã trở thành ngƣời của nhà họ rồi, phải hiếu thuận với bố mẹ chồng, đừng
    để họ chê cƣời, nếu không sẽ làm bố mẹ mất mặt…
    Sau khi đi hƣởng tuần trăng mật về, ngày đầu tiên đi làm.
    Khi còn ở nhà mình, ngày nào Thúy Thúy cũng dậy lúc 7 giờ, hôm nay mới 6 giờ, mẹ chồng đã gõ
    cửa: “Thúy Thúy ơi, hôm nay các con phải đi làm đấy, không đƣợc ngủ lƣời đâu, sắp muộn rồi đấy!”
    Thúy Thúy cố gắng lắm mới mở đƣợc mắt ra, nhìn đồng hồ, nói: “Mẹ ơi, không phải vội đâu ạ, 8 giờ
    mới làm mà, con muốn ngủ thêm lúc nữa.”
    Mẹ chồng nói: “Thế thì cũng phải dậy để ăn sáng chứ!”
    “Mẹ ơi, trên đƣờng đi làm, con mua bánh bao ăn là đƣợc rồi ạ.” Nói xong, Thúy Thúy trùm kín chăn,
    định ngủ tiếp, đêm qua hai vợ chồng quấn quýt nhau đến tận 12 giờ, chẳng trách mà mắt cứ nhắm tịt
    lại.
    Đột nhiên mẹ chồng bên ngoài cửa bỗng cao giọng: “Bánh bao đắt lắm, mấy tệ một cái, một cái đƣợc
    có tí xíu, ăn bao nhiêu cho no đƣợc! Hơn nữa, Đại Lâm không bao giờ ăn sáng ở ngoài, một là lãng
    phí, hai là không sạch sẽ!”
    Thúy Thúy bị giọng nói của bà làm cho hoảng hồn, lập tức tỉnh giấc, nhất thời không hiểu đƣợc mình
    đã nói sai điều gì mà khiến cho mẹ chồng mới sáng sớm đã giáo huấn cô. Cô lay gọi Đại Lâm đang
    say giấc bên cạnh: “Anh mau dậy đi, mẹ bực mình rồi!” Giọng mẹ chồng lại cao vút lên thêm vài
    phần: “Con gọi nó dậy làm gì? Nó không đƣợc ngủ đủ giấc, sao có thể đi làm đƣợc?” “Con cũng
    chƣa ngủ đủ mà, con buồn ngủ lắm mẹ ạ…” Thúy Thúy cứ tƣởng có thể nũng nịu với mẹ chồng
    giống nhƣ mẹ mình. Mẹ chồng bƣớc khỏi cửa, tiếp đó, Thúy Thúy nghe thấy tiếng cánh cửa phòng
    khác bị đập mạnh kêu vang.
    Chỉ một lát sau, di động của Thúy Thúy vang lên, vừa nhấc máy, đã nghe thấy tiếng mẹ đẻ đầy bực
    bội giáo huấn cô: “Con toàn làm cho mẹ ê mặt, mẹ chồng con vừa gọi điện cho mẹ, nói con chỉ biết
    ngủ nƣớng, không nấu bữa sáng cho Đại Lâm ăn, muốn để Đại Lâm nhịn đói đi làm à! Con mới cƣới
    mà đã không để cho bố mẹ đƣợc yên, chƣa gì mà đã để mẹ chồng gọi điện đến nhà mách tội…”
    Thúy Thúy ngẩn ngƣời hồi lâu, muốn nói sao Đại Lâm không dậy nấu bữa sáng cho con chứ? Muốn
    nói, mẹ chồng dựa vào đâu mà mách tội con chứ? Muốn nói… Mẹ vẫn cứ nói tiếp: “Con đã cƣới
    chồng, phải học cách làm ngƣời con dâu tốt, cả đời mẹ đối xử với bà nội con thế nào, con cũng đều
    nhìn thấy cả rồi đấy…” “Mẹ, con biết rồi, con dậy ngay đây!” Tắt điện thoại, Thúy Thúy nhìn thấy
    Đại Lâm vẫn ngủ say nhƣ chết, ấm ức bò dậy khỏi giƣờng, vào bếp chuẩn bị bữa sáng. Thúy Thúy là
    cô con gái một, lớn lên trong sự bao bọc của bố mẹ, cũng không đến nỗi là đƣợc nuông chiều, nhƣng
    quả thực chẳng mấy khi làm việc nhà. Thế nên, phụt, bị bỏng tay, cả ngƣời dính đầy nƣớc bẩn, trứng
    gà cũng bị cháy… Mà không thể chỉ làm mỗi cho Đại Lâm, cô đành làm luôn cho cả bố mẹ chồng và
    chú em họ. Vừa bày lên bàn, nhìn đồng hồ, trời ơi, sắp bảy rƣỡi rồi, bố mẹ chồng và chú em đều
    bƣớc ra ăn sáng, nhíu mày nhìn trứng gà cháy, có vẻ nhƣ không thiết ăn. Thúy Thúy không kịp ăn
    nữa, nói với mọi ngƣời một tiếng, thay quần áo, cầm túi xách, lao ra ngoài, ra đến đƣờng cái, bắt một
    chiếc taxi, suốt cả chặng đƣờng, cô đều giục bác tài lái nhanh một
    chút, bác tài nói: “Cô à, lái nhanh
    dễ xảy ra tai nạn, cô có biết không? Cô trả cho tôi bao nhiêu tiền xe để tôi phải bán mạng chứ?” Sau
    đó, tặng cho cô một cái liếc xéo.
    Thúy Thúy vội vàng cuống cuồng, nhƣng vẫn đến muộn. Công ty quy định đến muộn một lần bị trừ
    50 tệ, từ ba lần trở lên bị trừ 200 tệ, một tháng đến muộn năm lần sẽ bị công ty phê bình công khai,
    đến mƣời lần thì, ok, mau cuốn gói rời khỏi đó. Từ khi đi làm đến nay, Thúy Thúy chƣa đi muộn lần
    nào, đây là lần đầu tiên. Ngƣời quản lý đƣơng nhiên là có yêu cầu khắt khe hơn đối với những nhân
    viên cần cù nhƣ Thúy Thúy. Đến muộn những 15 phút! Thế thì phải phê bình nghiêm khắc, không
    thể để tình trạng này tái diễn.
    Thúy Thúy kể lại cho ngƣời quản lý nghe toàn bộ sự việc xảy ra sáng nay, ngƣời quản lý nhíu mày
    nghe hết lời kể lắp ba lắp bắp của Thúy Thúy, xua xua tay, nói: “Đƣợc rồi, lần sau chú ý hơn. Mẹ
    chồng cô bán cả căn nhà của mình để mua căn nhà mới rộng rãi nhƣ thế cho vợ chồng cô, cô nên biết
    ơn mới phải, nấu bữa sáng cho bố mẹ chồng cũng chẳng có gì mà phải cảm thấy ấm ức cả.”
    Thúy Thúy nghe xong, ngẩn cả ngƣời!
    Cô tranh thủ thời gian tìm xà phòng thơm, bàn chải đánh răng hồi trƣớc đi công tác để lại, vào nhà vệ
    sinh để đánh răng rửa mặt, bị đồng nghiệp nhìn thấy, cƣời nhạo, nhân viên thế kỷ 21 không đánh
    răng không rửa mặt đã chạy đến công ty làm việc, thật văn minh quá nhỉ. Thúy Thúy xấu hổ không
    biết trốn đi đâu.
    Không ăn bữa sáng, nên đến gần trƣa, bụng cô đã đói cồn cào, trƣớc đây Thúy Thúy đều đem cơm
    đi, vì gia đình cô cũng không giàu có gì, hôm nay, Thúy Thúy bấm bụng bỏ ra 10 tệ để mua cơm
    hộp. Cơm màu vàng, có vẻ nhƣ đã để lâu, hơn nữa còn thoang thoảng mùi lạ, thức ăn thì ít và lại rất
    khó nuốt, nhƣng cô không dám đề nghị trả lại, bà bán cơm mặt đỏ au, giọng nói sang sảng, giống hệt
    Tôn Nhị Nƣơng.
    Thúy Thúy cố gắng nuốt những miếng cơm hộp chán ngắt, Đại Lâm gọi điện đến rất chuẩn giờ, cảm
    giác vui sƣớng ngọt ngào lập tức xua tan sự khó chịu mà hộp cơm gây ra, vợ chồng mới cƣới mà,
    bây giờ vẫn đang trong thời gian nồng thắm.
    “Buổi trƣa vợ ăn gì vậy?”
    “Em mua cơm hộp, khó nuốt lắm. Còn anh?”
    “Mẹ đƣa cơm đến cho anh, nói anh sáng nay ăn trứng gà cháy của em, ăn chƣa đƣợc no, ha… ha…
    ha, nên buổi trƣa đem thịt bò hầm đến cho anh, thế cơm hộp của vợ có ngon không?”
    Tiếng trong điện thoại bỗng biến thành giọng mẹ chồng: “Thúy Thúy à, hộp cơm con mua bao nhiêu
    tiền thế?”
    “Mƣời tệ ạ.”
    “Ôi, Thúy Thúy à, con và Đại Lâm đều không kiếm đƣợc nhiều tiền, phải tiết kiệm chứ, con thấy
    đấy, sáng nay mẹ đi mua 10 tệ thịt, thêm chút rau, là hầm đƣợc một nồi nhỏ, mẹ và bố con ăn, còn có
    thể đƣa đến cho Đại Lâm nữa, con bỏ ra 10 tệ, chỉ đủ mình con ăn…”
    Giọng nói của Đại Lâm cũng vọng đến: “Mẹ, mẹ nói gì thế? Mẹ tƣởng rằng hộp cơm 10 tệ mua ở
    ngoài ngon lắm sao. Hơn nữa, cô ấy không mua cơm hộp, thì hít khí trời sao?”
    “Mua cái bánh bao chay 5 xu và ít rau 5 xu, cứ ăn tạm một chút, buổi tối chẳng phải đã về nhà ăn
    cơm rồi sao, hay là mua gói mỳ 2 tệ mà ăn cũng đƣợc chứ sao, thật là không biết chi tiêu gì cả…”
    Thúy Thúy giận đến nỗi không thốt nên lời.
    “Thúy Thúy! Đừng có gọi điện thoại trong phòng làm việc!” Ngƣời quản lý nhắc nhở.
    Gác máy, nƣớc mắt Thúy Thúy ào ạt tuôn rơi, mọi ngƣời cảm thấy rất lạ, ban nãy hãy còn nghe thấy
    cô nói chuyện tâm tình rất ngọt ngào, sao loáng cái đã khóc rồi, mọi ngƣời quan tâm hỏi đã xảy ra
    chuyện gì. Thúy Thúy nghẹn ngào kể lại chuyện vừa xảy ra.
    Mọi ngƣời trong phòng đều mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau, chợt cô gái Tiểu A bật cƣời, nói: “Thúy
    Thúy, mẹ chồng cô là ngƣời ngoài hành tinh à? Thời đại này còn có ngƣời ăn bánh bao chay với thứ
    rau 5 xu sao? Bà ấy cứ nghĩ đây vẫn là xã hội cũ chắc, thật đúng là thần kinh!”
    Tiểu C bĩu môi: “Xì, gì chứ, bà mẹ chồng này… nếu nhƣ đối xử với tôi nhƣ thế, hừ…”
    “Thúy Thúy, tại cô thật thà quá, mẹ chồng cô thấy cô là cục bột mềm dễ nhào nặn!”

    Mọi ngƣời trong phòng mỗi ngƣời một câu bình luận vấn đề này.
    Thúy Thúy cảm thấy thức ăn trong bụng đang trào lên, không thể nào nuốt thêm đƣợc nữa, nƣớc mắt
    đầm đìa khắp mặt. Ngƣời quản lý thấy sắc mặt Thúy Thúy không ổn, bèn đến an ủi: “Đƣợc rồi, Thúy
    Thúy, hãy nghĩ đến việc mẹ chồng cô vét sạch gia tài để mua nhà mới cho cô, mà bỏ qua những
    chuyện vặt vãnh này. Ngƣời già chi tiêu tiết kiệm là điều cũng dễ hiểu mà.” Thúy Thúy nói đầy ấm
    ức: “Đâu đâu cũng nói bà mua nhà cho tôi, bà tốt ra sao, nhƣng chẳng phải cả nhà họ cũng đều sống
    chung ở đấy sao? Hơn nữa, trong sổ đỏ đứng tên bố chồng tôi đấy chứ!”
    Câu nói vừa thốt ra, mọi ngƣời trong phòng đều im lặng, bất động nhƣ hóa thạch, đúng là nhƣ bị sét
    đánh ngang tai.
    Thúy Thúy chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, cho đến tận khi nôn hết tất cả thứ đồ ăn biến
    chất vừa mới nuốt, mới cảm thấy dễ chịu đôi chút.
    Vừa về chỗ ngồi, Thúy Thúy đã bị mấy chị em đồng nghiệp vây quanh: “Mau nói cho chúng tôi xem,
    hôm tổ chức đám cƣới, chính mẹ chồng cô đã nói rành rọt là mua nhà cho cô, giờ sao lại thành ra thế
    này? Cô đừng có mà nói chuyện thị phi, bôi nhọ mẹ chồng, để mọi ngƣời đồng tình với mình!”
    Thúy Thúy khóc, kể lại toàn bộ sự việc. Tiểu C nói: “Tôi bị chị làm cho sửng sốt nhƣ điện giật, hỏng
    mất cả khuôn mặt xinh đẹp!” Tiểu Vƣơng nói: “Tôi đang sống sờ sờ ra đây, bị chị làm cho ngạc
    nhiên đến hóa đá mất rồi!” Chị quản lý đập bàn cái rầm, rít lên: “Hừ, nhà anh ta giở chiêu này thật
    cao tay quá! Pháp luật quy định, mọi đầu tƣ kèm theo đều thuộc về tài sản cố định, bố chồng cô đứng
    tên trong sổ đỏ, chứng minh tất cả mọi thứ trong nhà đều thuộc về bố mẹ chồng cô. Nhà cô còn đƣa
    cho họ 20 vạn tệ.” Mấy chữ “20 vạn tệ” đƣợc nhấn mạnh. Thúy Thúy rụt rè nói: “Đại Lâm nói, sau
    khi hai ông bà trăm tuổi, thì sẽ thành của chúng tôi!” Chị quản lý hét lớn: “Cô đầu óc có vấn đề à?
    Mẹ chồng cô mới có 50 tuổi, hãy còn khỏe lắm, liền một hơi trèo lên tận tầng 10 còn không sao, còn
    chờ đến sau khi trăm tuổi? Khi bà chết, cô cũng đã 80 tuổi, cô dự định chăm sóc cả nhà họ đến 80
    tuổi? Tôi sợ là, mẹ chồng cô còn chƣa chết thì cô cũng đã mệt chết trƣớc rồi, cho dù không mệt chết
    thì cũng chết đói…”
    Thúy Thúy không nhanh nhẹn, tháo vát, nhƣng thật thà chất phác, lại tốt bụng, thời đại này, ai không
    mong có ngƣời đồng nghiệp nhƣ vậy chứ? Có việc gì cần, cũng có thể lợi dụng một chút, Thúy Thúy
    đi mua cơm, mua thuốc lá giúp đồng nghiệp, có ai lƣời biếng, đẩy việc cho Thúy Thúy, cô cũng cố
    gắng hoàn thành mà không một lời oán thán. Ai có chuyện buồn phiền, thƣờng trút giận lên Thúy
    Thúy, Thúy Thúy biết họ có tâm trạng không vui, còn mua kem cho họ. Mặc dù mọi ngƣời đều hơi
    có phần bắt nạt Thúy Thúy, nhƣng thực lòng đều rất yêu quý cô. Dạo trƣớc, có ngƣời ở phòng khác
    của công ty thấy Thúy Thúy thật thà, hãm hại cô, cả phòng xắn tay đánh cho hắn ta một trận ra trò,
    tìm chứng cứ để minh oan cho Thúy Thúy, đến tận khi công ty khai trừ ngƣời đó mới thôi.
    Thấy cô gái hiền lành bị ức hiếp, mọi ngƣời phẫn uất, mắng nhiếc bố mẹ chồng Thúy Thúy và Đại
    Lâm, cũng nghĩ cách để đối phó.
    Mỗi ngƣời đôi câu bàn luận, Thúy Thúy bất lực lắc đầu, trong lòng tràn ngập nỗi bi thƣơng.
    Lúc gần hết giờ làm, điện thoại trong phòng làm việc vang lên, ngƣời nghe máy nói: “Thúy Thúy,
    tìm cậu đấy!” Sau đó dùng khẩu hình nói với mọi ngƣời, là mẹ chồng Thúy Thúy. Thúy Thúy nghe
    máy, đúng lúc đó, cô Tiểu C tinh nghịch ấn nút bật loa, giọng mẹ chồng vang khắp khu văn phòng
    tĩnh mịch: “Thúy Thúy à, sau khi tan làm, con đến siêu thị mua chút đồ nhé. Về sớm nấu cơm đấy,
    con chẳng biết làm gì cả, mẹ phải dạy con từng li từng tí một, mọi ngƣời trong nhà thích ăn gì, con
    cũng không biết. Phải rồi, con cầm giấy, ghi những thứ cần mua vào.” Ngƣời quản lý đƣa cho Thúy
    Thúy giấy bút, mẹ chồng nói: “Bố chồng con và Đại Lâm thích ăn thịt bò, con mua 5 cân thịt bò
    chín, 3 cân thịt bò khô, mua thêm một chai rƣợu vang, ngƣời già uống rƣợu vang tốt cho huyết quản
    của não, mẹ và bố chồng con vẫn uống suốt. Mẹ vừa thấy ở nhà hết mất rồi. Mua thêm 3 cân mộc
    nhĩ, 2 con cá giếc, 10 túi tảo tía”. Vừa gác máy, ngƣời quản lý bèn cầm máy tính đi đến: “Thúy Thúy
    à, cô hãy chuẩn bị 600 tệ rồi hãy đến siêu thị, nếu không nhiệm vụ mẹ chồng cô giao cho sẽ không
    hoàn thành đƣợc đâu… Mẹ ơi, đi đứt nửa tháng lƣơng rồi!” Thúy Thúy giở ví ra xem, chỉ có mấy
    chục tệ, ấp úng nói: “Em về nhà vay mẹ ít tiền”.
    Mọi ngƣời trong phòng chỉ muốn lao vào bóp cổ cô, bắt đầu nhiếc móc cô thật ngốc nghếch. Bị mọi
    ngƣời mắng mỏ, thực ra Thúy Thúy cũng rất xót ruột, dù sao cũng là nửa tháng lƣơng của mình.
    Nhƣng đã hứa với mẹ chồng, thì phải làm thôi. Chị quản lý bực đến nỗi sắp phát bệnh tim mất, nói
    sau này có tuyển dụng nhân viên, trƣớc tiên phải cho làm bài thi trắc nghiệm IQ của ngƣời đến ứng
    tuyển, không thì chƣa già đã chết vì tức mất thôi.
    Chị quản lý khuyên Thúy Thúy gọi điện cho Đại Lâm, bảo anh đi mua. Thúy Thúy làm theo, nói với
    Đại Lâm, mình hết tiền rồi, đọc tỉ mỉ từng thứ phải mua. Đại Lâm vui vẻ nói lát nữa sẽ đến đón cô,
    rồi cùng đi mua.
    Chương 3
    Chiều tối, sau khi mua xong đồ ở siêu thị, hai vợ chồng vui vẻ khoác tay nhau đi về, Đại Lâm kể
    những chuyện hài ở cơ quan, khiến Thúy Thúy cƣời mãi. Thúy Thúy tận hƣởng sự che chở của Đại
    Lâm, cảm giác thật ngọt ngào, cô nghĩ, vì Đại Lâm, dù mẹ chồng có thế nào đi chăng nữa thì cũng có
    thể nhẫn nhịn đƣợc, không thể để Đại Lâm kẹp ở giữa, đây cũng là bổn phận của một ngƣời vợ.
    Thúy Thúy không đƣợc cao, trông mũm mĩm giống trẻ con, sắc mặt hồng hào, không thể nói là xinh,
    nhƣng thực sự rất đáng yêu. Đại Lâm cũng không cao, 1m73 , mảnh khảnh. Thúy Thúy xót anh, chỉ
    để Đại Lâm xách một nửa non, còn mình xách nửa già. Dù nhƣ thế, khi họ bƣớc vào nhà, mẹ chồng
    đã gào lên: “Mẹ tôi ơi! Đại Lâm, con xách nhiều đồ nhƣ thế sẽ sụn lƣng đấy, đƣa cho mẹ nào!”
    Rồi bà vội vàng đón lấy đồ, đƣa vào bếp, Thúy Thúy xách còn nhiều hơn, cả cánh tay mỏi nhừ, tê
    dại. Trong phòng khách, bố chồng đang đọc báo, cậu em họ đang ăn dâu tây, dƣờng nhƣ không ai
    chú ý đến cô, cũng không ai đến giúp cô xách đồ. Đại Lâm vừa kêu: “Mệt chết đi đƣợc!” vừa nằm
    vật xuống sô fa. Thúy Thúy gồng mình xách đống đồ vào bếp, mẹ chồng vội đến nói: “Thúy Thúy,
    con về rồi đấy à, mẹ đợi con nãy giờ, mẹ dạy con cách hầm xƣơng nhƣ thế nào!”
    Mẹ chồng là cô giáo, có cái uy của giáo viên, không thèm nghe Thúy Thúy nói gì, đã chỉ tay chỉ huy
    Thúy Thúy đi rửa xƣơng sƣờn.
    Thúy Thúy sáng sớm không ăn gì, bữa trƣa thì đã nôn sạch, vì siêu thị cách nhà ba trạm xe bus,
    không nỡ đi xe, cứ thế xách đống đồ nặng trịch đi bộ về nhà. Lúc này, Thúy Thúy đã
    đói đến hoa cả
    mắt, vì tiết kiệm tiền, nên khi nãy ở siêu thị, thấy bao nhiêu đồ ngon cũng không nỡ mua. Đại Lâm
    thấy bụng cô kêu ùng ục, bèn nói: “Anh mua cho em cái bánh nhé.” Thúy Thúy biết lƣơng của Đại
    Lâm cũng thấp, chỉ 1300 tệ một tháng, nên không nỡ mua, chỉ nói: “Tí nữa là về nhà rồi, em cũng
    không đói lắm!” Đại Lâm nói, vậy cũng đƣợc.
    Lúc này, Thúy Thúy vừa mệt vừa đói, hai mắt mờ cả đi, sắp không đứng vững đƣợc nữa, bèn nói:
    “Mẹ ơi, con mệt lắm, con nghỉ một lát nhé, mẹ gọi anh Đại Lâm giúp mẹ đi!” Nói xong, cô quay
    ngƣời đi vào phòng khách. Mẹ chồng không nói gì, nhƣng đập mạnh cái chậu đang cầm trên tay
    xuống bệ bếp.
    Nghe thấy tiếng ồn, bố chồng ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh, nói: “Thúy Thúy, con không giúp mẹ
    con nấu cơm à! Mẹ con đứng lớp suốt cả ngày rồi. Ngƣời già sức khỏe đâu có bì đƣợc thanh niên,
    không chịu đƣợc đâu…”
    Thúy Thúy hơi bực, nghĩ bụng: “Bố biết mẹ mệt mà còn vắt chân ngồi đọc báo sao?” Nhƣng những
    lời này quá hỗn xƣợc, Thúy Thúy chỉ nghĩ thế thôi, cô đâu dám nói, chỉ trả lời: “Vâng, lát nữa con
    nấu cơm, con mệt quá, nghỉ một lát đã”.
    Trong bếp vọng ra tiếng hét của mẹ chồng: “Đại Lâm!” Đại Lâm vừa lƣời biếng đứng dậy, vừa làu
    bàu: “Gì thế ạ, mệt chết đi đƣợc”, vừa chậm rãi bƣớc vào bếp.
    Mẹ chồng nói thì thầm với Đại Lâm rất lâu, trƣớc tiên thể hiện sự không hài lòng của bà đối với
    Thúy Thúy, nói Thúy Thúy béo nhƣ thế, lại có sức, sao nỡ nhẫn tâm bắt Đại Lâm xách nhiều đồ nhƣ
    vậy, sau đó cao giọng nói: “Đại Lâm, con thấy rồi đấy, chỉ có mẹ đẻ con thƣơng con nhất, ngƣời
    khác á, chẳng có ai, vợ cũng không, làm gì biết thƣơng xót gì con? Nếu mẹ và con cùng đi mua đồ,
    mẹ chẳng nỡ để con xách đồ nặng trịch thế, cũng không nhìn xem con gầy thế nào, vợ con có biết xót
    con không?” Trong phòng khách, bố chồng rời mắt khỏi tờ báo, ngẩng đầu lên nhìn Thúy Thúy bằng
    ánh mắt khó chịu.
    Thúy Thúy đỏ mặt, tức lắm, muốn nói gì đó, nhƣng mồm miệng không đƣợc nhanh nhẹn, có lý mà
    không nói đƣợc nên lời, đành im lặng.
    Đại Lâm cƣời hì hì, nói: “Mẹ, con biết rồi, mẹ là ngƣời mẹ tốt nhất trên thế gian!”
    Sau đó, mẹ chồng hỏi nhỏ: “Đại Lâm, lúc thanh toán, con có chú ý xem trong ví tiền của Thúy Thúy
    còn bao nhiêu tiền?” Đại Lâm nói: “Thúy Thúy nói, cô ấy không có tiền, nên con thanh toán”.
    Phì! Mẹ chồng đập mạnh chiếc chậu nhôm xuống bồn rửa, Đại Lâm kinh hoàng hỏi: “Mẹ, sao thế
    ạ?” Mẹ chồng nghiến răng gọi Thúy Thúy vào bếp, Thúy Thúy bị tiếng đập chậu của mẹ chồng làm
    cho kinh hồn bạt vía, vội vàng chạy vào bếp.
    “Thúy Thúy, việc này tôi phải nói rõ với cô mới đƣợc, cô sao mà lắm mƣu nhiều kế thế, trƣớc đây,
    tôi thấy ngƣời ta nói cô thật thà ngoan ngoãn mới đồng ý cho hai đứa lấy nhau. Đại Lâm tốt nghiệp
    đại học, tƣớng mạo không chê vào đâu đƣợc, con cái nhà chúng tôi dạy dỗ đều ngoan cả, gia đình
    cũng tốt, bao nhiêu con gái nhà lành xinh đẹp bám đuôi, cô trông cũng bình thƣờng, gia cảnh cũng
    không khá giả gì, còn béo ú giống nhƣ… Những điều này tôi không ghét bỏ gì, chỉ mong cô thật thà
    ngoan ngoãn, cƣới cô một cách vẻ vang về nhà, không phải là để cô giở trò xấu bụng, hẹp hòi với
    chúng tôi đâu!”
    Thúy Thúy giận đến run cả ngƣời, nƣớc mắt tuôn rơi lã chã, nghĩ bụng: “Con cũng tốt nghiệp đại
    học, gia cảnh, gia giáo nhà con không tốt sao, lƣơng của bố mẹ con cũng nhƣ lƣơng của bố mẹ. Đại
    Lâm tuyệt nhƣ mẹ nói thật sao, Đại Lâm không cao, càng không đẹp trai, con dù không cao, nhƣng
    so với nữ giới, cũng tạm đƣợc, còn với chiều cao 1m 73 của Đại Lâm, quả thực quá thấp, con trai
    Thanh Đảo cao 1m80 là thƣờng. Thêm nữa, quen anh ấy bao năm, sao con chẳng thấy ai theo đuổi
    Đại Lâm!”
    Mẹ Thúy Thúy dặn đi dặn lại Thúy Thúy không đƣợc cãi lại mẹ chồng, Thúy Thúy vụng đƣờng ăn
    nói, mặc dù trong lòng nghĩ đƣợc, nhƣng khi nói ra miệng thì cứ lắp ba lắp bắp. Thế nên, cô đành
    lúng túng đứng ngây ra đó, để mặc mẹ chồng chỉ trích. Cuối cùng, mẹ chồng không nói nữa, chỉ làm
    cho mọi đồ đạc trong bếp phát ra những âm thanh khủng khiếp. Đại Lâm lặng lẽ kéo Thúy Thúy,
    muốn để cô lên gác. Thúy Thúy quay ngƣời, mẹ chồng liền hét: “Đứng lại! Cô về nhà là muốn ăn
    cơm bày sẵn ra à! Mau đi rửa xƣơng sƣờn!”
    Thúy Thúy nhìn khuôn mặt trung niên đƣợc gìn giữ cẩn thận của mẹ chồng, nuốt nƣớc bọt. Cô quay
    đầu lại nhìn Đại Lâm, hy vọng có thể nhận đƣợc sự giúp đỡ từ phía anh. Đại Lâm miễn cƣỡng bĩu
    môi, nhƣng anh không dám gây chuyện với mẹ. Mẹ anh là giáo viên, rất uy nghiêm, hơn nữa việc gì
    cũng có chủ kiến, mọi việc to nhỏ lớn bé trong nhà đều do mẹ quyết, Đại Lâm cảm thấy phần lớn
    những quyết định của mẹ đều đúng, đều tốt cho gia đình, chỉ cần nghe theo lời mẹ là OK.
    Anh nhìn Thúy Thúy đang sợ sệt, bất lực nói: “Thúy Thúy, mẹ bị bệnh tim, em đừng làm cho mẹ
    bực, em hãy ở đây giúp mẹ nấu cơm tối đi, anh đi tắm đây”. Nói xong, quay đầu đi luôn, rõ ràng anh
    cảm nhận đƣợc ánh mắt cầu cứu của Thúy Thúy, nhƣng quả thực anh không thể giúp đƣợc. Điều anh
    có thể làm là mau chóng chạy trốn. Thực ra, anh yêu Thúy Thúy, yêu sự lƣơng thiện thuần khiết của
    cô, yêu sự yếu đuối và khoan dung của cô, chỉ có điều, tình yêu của anh chỉ cần va phải cơn giận của
    mẹ anh, liền tự động co rút lại.
    Thúy Thúy bất lực, gắng chịu đựng cơn đói cồn cào, gƣợng gạo rửa xƣơng sƣờn đầy mỡ, nghe tiếng
    va đập giận dữ của mẹ chồng. Cơn đói giày vò khiến cô đau dạ dày, cô hơi choáng váng, nghe mẹ
    chồng làu bàu: “Thật là đồ không biết chi tiêu! Cô không biết tiếc tiền Đại Lâm bỏ ra sao? Thịt bò
    chín, mua liền một lúc những 5 cân, cô không sợ ăn no đến kềnh bụng mà chết à? Càng ăn càng béo,
    nhà cô quen để cho cô ăn thoải mái, xem xem còn vóc dáng gì không? Cá giếc mua những hai con,
    cô ở cữ hay là nạo thai?!”
    Thúy Thúy không thể chịu đựng nổi sự lăng mạ, bèn nói lại: “Chính mẹ bảo con mua mà! Mua về rồi
    cái này không ƣng, cái kia không phải, rốt cuộc là phải làm gì đây?”
    “Tôi bảo cô mua, chứ không phải Đại Lâm mua!”
    “Lẽ nào chẳng phải giống nhau sao ạ?”
    “Giống cái con khỉ! Tiền của Đại Lâm là đƣa cả cho tôi, cô đƣa cho tôi đồng nào không? Con nhà
    giáo dục kiểu gì vậy? Làm sai, mẹ chồng nói vài câu còn cãi lại! Bố mẹ cô không học đƣợc mấy chữ,
    đầu không có não, không có giáo dục, nuôi dạy ra đứa con gái càng không có giáo dục! Nhà chúng
    tôi thật xui xẻo, vớ phải nhà thông gia chẳng ra gì…”
    Tính cách của Thúy Thúy là, sỉ nhục tôi thì đƣợc, còn sỉ nhục bố mẹ tôi là điều không thể chấp nhận
    đƣợc! Lúc này đây, cô thực sự đã tức giận đến độ mất hết lý trí, nói không cần suy nghĩ: “Bà mới
    không có giáo dục đấy!” Nói xong liền ném mạnh cái chậu xuống đất, một chậu nƣớc đầy mỡ và
    xƣơng sƣờn chƣa rửa xong bắn đầy vào ngƣời mẹ chồng, mẹ chồng nổi giận lôi đình, lao đến cào cấu
    Thúy Thúy. Thúy Thúy đầu óc quay cuồng hỗn loạn, tự vệ theo bản năng, cô cào vào mặt mẹ chồng.
    Bố chồng, cậu em họ, Đại Lâm nghe thấy tiếng động liền chạy vào, mọi ngƣời đều kéo Thúy Thúy,
    mẹ chồng nhân cơ hội đó tát Thúy Thúy mấy cái bạt tai, sau đó chạy ra phòng khách, gọi điện sang
    nhà Thúy Thúy, lớn tiếng nhiếc móc mẹ Thúy Thúy.
    Thúy Thúy đang cơn cuồng dại, bất chấp sự ngăn cản của Đại Lâm, lao đến giành lấy điện thoại của
    mẹ chồng, hai ngƣời lại lao vào cấu xé. Mẹ chồng không có sức bằng Thúy Thúy, bị Thúy Thúy giật
    vài túm tóc, bà già liền ngồi thụp xuống đất gào khóc rống lên.
    Bố chồng, cậu em họ, Đại Lâm giữ chặt lấy Thúy Thúy, Thúy Thúy đã mất hết lý trí, giống nhƣ con
    hổ lên cơn điên cuồng, bố mẹ yêu thƣơng cô từ nhỏ đến lớn bị mẹ chồng sỉ vả lăng mạ đến thế, là ai
    thì cũng đều phát điên lên thôi.
    Đại Lâm đẩy mạnh Thúy Thúy ngã xuống đất, đầu Thúy Thúy đập vào tay vịn gỗ của ghế sô fa, giơ
    tay lên sờ đầu, cả đầu be bét máu.
    Thúy Thúy ngẩn ngƣời, Đại Lâm cũng ngẩn ngƣời, mặc dù Đại Lâm vô cùng căm hận việc Thúy
    Thúy đánh mẹ mình, nhƣng nhìn thấy Thúy Thúy đầu be bét máu, anh vẫn sợ hãi kinh hoàng.
    Bố chồng tìm thấy miếng vải, định băng bó cho Thúy Thúy, Thúy Thúy đuổi ông đi, sau đó nhìn cả
    nhà họ bằng ánh mắt căm phẫn, rồi lấy di động, gọi 110 và 120 .
    Đại Lâm muốn giật di động của Thúy Thúy, dù sao việc xấu trong nhà cũng không đƣợc để ngƣời
    ngoài biết, nhƣng anh bị ánh mắt cuồng dại đầy thù hận của Thúy Thúy làm chùn lại.
    Một lát sau, 110 và 120 đều đến, hàng xóm xung quanh đều chạy đến xem, mẹ chồng Thúy Thúy
    chửi bớt hết lƣợt tất thảy mọi ngƣời.
    Thúy Thúy toàn thân run rẩy, cắn chặt răng, không nói lời nào. Lúc này, bố mẹ đẻ của Thúy Thúy
    cũng bắt xe chạy đến, vừa nhìn thấy đầu con gái toàn máu là máu, cả nhà lộn xộn, hoảng hồn thất
    sắc.
    Mẹ Thúy Thúy giận giữ nhìn cả nhà Đại Lâm, muốn nói gì đó, nhƣng mồm mép không đƣợc lanh
    lợi, không nói đƣợc gì, chỉ giữ mối căm giận trong lòng.
    Khi Thúy Thúy băng bó vết thƣơng trong bệnh viện, ông ngoại cũng đến, nhìn đứa cháu ngoại đáng
    thƣơng, ông lão cầm gậy chống định đánh Đại Lâm. Bố mẹ Thúy Thúy mặc dù rất đỗi tức giận,
    nhƣng cũng không muốn gây thêm thù oán đến độ không thể giải quyết đƣợc với gia đình nhà Đại
    Lâm, đành phải ngăn ông ngoại Thúy Thúy lại. Ông ngoại Thúy Thúy không nghe, vẫn nhất quyết
    muốn đánh Đại Lâm một trận. Mẹ Thúy Thúy bất lực, khóc nghẹn, nói: “Chúng nó sau này vẫn phải
    sống với nhau”. Băng bó vết thƣơng xong, cả nhà đều bị đƣa đến đồn công an, mẹ chồng Thúy Thúy
    không hổ là cô giáo, nói liến thoắng, mồm năm miệng mƣời. Thúy Thúy vừa khóc, vừa lắp ba lắp
    bắp kể lại sơ qua tình hình.
    Cảnh sát cũng không phải là bù nhìn, vừa nghe đã hiểu ngay, hỏi mẹ chồng Thúy Thúy: “Hôm nay
    bà nổi giận là bởi vì bà bảo con dâu mua đồ, kết quả là con trai bà bỏ tiền ra, có phải vậy không?”
    Mẹ chồng Thúy Thúy lập tức nói: “Ôi, anh à, con dâu tôi không phải vừa đâu, con trai tôi tiền lƣơng
    một tháng chỉ đƣợc 1300 tệ, tiền lƣơng nửa tháng đã bị đứa con dâu khốn kiếp này tiêu mất rồi!”
    Cảnh sát hỏi: “Những thứ đồ này chẳng phải bà bảo mua sao?” Mẹ chồng lƣờm nguýt sang Thúy
    Thúy, nói: “Làm con dâu, tiền lƣơng không tiêu vào việc trong gia đình, lẽ nào để dành cho trai
    chắc? Chƣa từng thấy đứa con dâu nào tính toán đến thế, kiểu giáo dục gì thế! Nó muốn tự tích lấy
    tài sản riêng của mình, không nỡ chi tiêu một đồng nào cho cái nhà này!”
    Toàn bộ cảnh sát trong phòng đều nhìn ngƣời giáo viên nhân dân đang mồm loa mép giải bằng ánh
    mắt đầy khinh miệt.
    Đại Lâm đỏ mặt, kéo mẹ, mẹ chồng hất tay ra, chửi: “Mày là đồ vô dụng! Lấy vợ về nhƣ lấy con
    ngựa hoang, ngay cả vợ cũng không bảo đƣợc, cả nhà họ Tôn bị mày bôi tro trát trấu vào mặt!”
    Đại Lâm cũng không biết nói gì, ông ngoại Thúy Thúy bực mình: “Thật là bà già không biết điều!
    Nhà bà cƣới con dâu hay nhà tôi cƣới con rể? Tiền làm lễ cƣới, chúng tôi đã đƣa bà
    20 vạn tệ! Cƣới
    con dâu, nhà bà bỏ ra một đồng xu nào không?! Tôn Đại Lâm chính là con rể ở rể, còn kéo gì mà
    kéo!”
    Đại Lâm trợn mắt, nhìn ông ngoại Thúy Thúy bằng ánh mắt đầy thù hận. Mẹ Thúy Thúy nhìn thấy
    ánh mắt của con rể, con vội vàng kéo ống tay áo ông ngoại, không để ông nói tiếp, khiến ông lão tức
    đến tím cả mặt.
    Mẹ chồng Thúy Thúy cƣời nhạt, nói: “Số tiền 20 vạn tệ đó là nhà các ngƣời chủ động đƣa ra, gọi là
    của hồi môn, con gái khuê phòng kết hôn gọi là gả chồng, chƣa nghe thấy đàn bà có thể cƣới chồng
    về nhà, thật nực cƣời! Con gái nhà các ngƣời cố sống cố chết muốn cƣới Đại Lâm nhà tôi, tự nguyện
    đƣa 20 vạn, đúng là đồ rởm! Phải các thêm tiền. Nhà các ngƣời nuôi đồ vô dụng, phải các thêm tiền.
    Con gái lớn gả chồng, rời khỏi con trai ta nhƣ rời khỏi cây đại thụ, lại chẳng thắt cổ mà chết? Hừ,
    con gái đều là đồ phải các thêm tiền!”
    Không ai nói gì.
    Ông ngoại tức đến độ không nói nên lời, bố mẹ Thúy Thúy xấu hổ vô cùng, không nói đƣợc gì.
    Con gái mình đúng là phải các thêm tiền, hồi đó, Thúy Thúy yêu đắm đuối Đại Lâm, thề sống thề
    chết đòi cƣới Đại Lâm, kết quả là nhà Đại Lâm không mất một đồng nào cũng cƣới đƣợc Thúy Thúy,
    bây giờ lại còn nói cô là đồ phải các thêm tiền, nhà gái cũng thực sự không còn gì để nói. Thúy Thúy
    loạng choạng đứng dậy, sắc mặt trắng nhợt, đôi môi run rẩy, từ từ bƣớc ra ngoài. Mẹ Thúy Thúy vừa
    khóc vừa kéo Thúy Thúy lại, sợ con gái nghĩ quẩn. Thúy Thúy lạnh lùng nói: “Con về nhà lấy giấy
    đăng kí kết hôn, bây giờ đi làm thủ tục ly hôn”. Tôn Đại Lâm bƣớc lên, kéo tay Thúy Thúy, nói: “Em
    bình tĩnh, bình tĩnh, chúng ta về nhà nói chuyện”.
    Mẹ Thúy Thúy cũng bị hoảng hồn bởi câu nói của con gái, vừa mới kết hôn đã ly hôn, chẳng phải để
    ngƣời khác cƣời cho sao? Bố Thúy Thúy cũng nói: “Thúy Thúy, con đừng làm bừa!”
    Thúy Thúy hất tay Đại Lâm ra, vẫn đi ra ngoài, bị mẹ giữ chặt lại.
    Thúy Thúy nói: “Mẹ, con không đem theo tiền, con phải về lấy đồ, chứng minh thƣ, giấy đăng kí kết
    hôn, mẹ đƣa con ít tiền để bắt taxi”.
    Mẹ chồng Thúy Thúy ngồi trên ghế, vắt chân chữ ngũ, vênh váo nói: “Cô dọa ai chứ? Tôi làm nghề
    gì nhỉ? Loại học sinh nào tôi cũng trị cho đến nơi đến chốn, chút trò vặt của cô có ăn thua gì? Thôi
    đi, từ khi chƣa cƣới tôi đã nhìn quá rõ rồi, cô không thể rời xa Đại Lâm nhà tôi đâu! Con gái đã gả
    chồng nhƣ bát nƣớc đổ đi, chƣa nghe thấy nƣớc bẩn đổ đi hãy còn có giá? Cô tƣởng cô vẫn là con
    gái trinh đấy chắc, bây giờ cô không đáng giá một xu, cô ly hôn đi, tôi còn sợ cô không ly hôn đấy!
    Đại Lâm có thể tìm đƣợc một cô gái trinh khác, còn đƣợc của hồi môn! Của hồi môn của cô có 20
    vạn tệ, Đại Lâm tìm vợ mới, có thể có của hồi môn 50 vạn tệ! Cô ly dị đi? Ha… ha… Trừ ông già 60
    bại liệt mù mắt, ai còn cần cô chứ, cũng không nhìn xem bộ dạng của mình thế nào!”
    Một cô cảnh sát trẻ nổi giận đùng đùng, đập bàn, nói: “Đây là đồn công an, bà nghĩ là nhà bà chắc?
    Nói năng linh ta linh tinh! Mau ra ngoài, còn có việc gì không? Không có thì ra mau!”
    Thúy Thúy cƣời cảm ơn chị cảnh sát.
    Mẹ chồng Thúy Thúy nổi giận, lao đến chị cảnh sát, hét lên: “Cô nói linh tinh gì thế?” Vừa nói vừa
    giơ tay túm lấy áo ngƣời ta. Ở trƣờng học, hống hách quen rồi, đây là động tác theo thói quen.
    Anh cảnh sát đứng bên đẩy mạnh mẹ chồng Thúy Thúy ra. Một anh cảnh sát khác nói: “Bà xé quần
    áo của cô gái trẻ ra làm gì? Bị đồng tính à? Đã lớn ngần này tuổi mà không biết xấu hổ à?”
    Cả nhà Đại Lâm mặt tím bầm.
    Nữ cảnh sát lấy còng tay, còng mẹ chồng Thúy Thúy lại, tội danh là “đánh cảnh sát”.
    Cả nhà Thúy Thúy ra khỏi đồn công an. Thúy Thúy vừa đói vừa bị thƣơng, mắt hoa lên, đứng không
    vững. Nữ cảnh sát đó và một nam cảnh sát tiễn Thúy Thúy ra, nữ cảnh sát nhìn Thúy Thúy đang
    choáng váng, không mở nổi mắt ra, trong lòng cũng xót xa, giúp cô chỉnh lại quần áo, nói: “Bây giờ
    ra khỏi đồn công an, lời chị nói với em là đứng trên lập trƣờng cá nhân, là lời nói của phụ nữ đối với
    phụ nữ. Chị nói này, không phải mỗi ngƣời đàn ông đều xứng đáng để em hy sinh cả đời đâu, nhân
    lúc còn trẻ, hãy mau quay đầu, nếu không cẩn thận bƣớc đến bên vực sâu, đƣơng nhiên là sai lầm,
    nhƣng có thể dừng lại bên vực cũng chƣa muộn, dám thừa nhận em đã nhìn nhầm ngƣời chẳng phải
    là việc gì đáng xấu hổ cả, em thật thà hiền lành, không đấu lại đƣợc gia đình nhà họ đâu. Em hãy
    nghĩ cho kĩ những lời chị nói, chị toàn tiếp xúc với kẻ xấu, loại ngƣời nào chị cũng gặp rồi, nhà em
    toàn ngƣời hiền lành chất phác, đừng đấu với bọn họ”.
    Thúy Thúy nhìn khuôn mặt tƣơi sáng của nữ cảnh sát dƣới ánh đèn đƣờng, lau nƣớc mắt trên mặt,
    gật đầu rồi nói: “Cảm ơn chị! Cảm ơn chị!”
    Thúy Thúy bất chấp sự khuyên ngăn của mẹ, lấy đồ đạc của mình, quay về nhà bố mẹ đẻ.
    Thúy Thúy trùm kín chăn khóc đến khi trời sáng, mẹ Thúy Thúy cũng than ngắn thở dài suốt đêm,
    ông ngoại Thúy Thúy chửi cả đêm… Một đêm không ngủ…

    coloawap
     
    Last edited by a moderator: Thg 1 14, 2015

Chia sẻ trang này