Re-cover X2X - Quá khứ hay tương lai ?

Thảo luận trong 'Light novel S-W' bắt đầu bởi matamune, Thg 10 2, 2017.

  1. matamune

    matamune Gà của Snowbox Staff Member Administrator

    Bài viết:
    1,362
    Đã được thích:
    223
    Nơi ở:
    tp hcm
    Re-cover X2X - Quá khứ hay tương lai ?
    Trở lại với chiến trường Seglat , những con mắt ngơ ngơ của địch vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra với quả boom hạt nhân của mình , riêng về quân ta thì đó là sự thành công rực rỡ vì cái công nghệ dồn biết bao nhiêu tiền của và công sức của đế quốc cuối cùng cũng được đáp trả .

    Figure đứng từ căn cứ nhìn ánh sáng ấy biến mất , anh hít một hơi thật sâu và thở lớn với vẻ mặt tươi tỉnh hẳn ra và nói :
    - Thiệt đúng là... cuối cùng nó cũng trở nên có ích nhỉ ?
    - Giờ chúng ta phải làm thế nào trung úy ( một anh lính kế bên nhìn Figure và hỏi ) .
    - Có thể sẽ mất tới 4 ngày là ít để Rin về , chúng ta có thể cầm cự từ đây đến đó , dù sao thì vùng đất của chúng ta cũng gần với Seglat hơn nên có thể sẽ chuyển lương thực và vũ khí nhanh hơn , cầm cự là hoàn toàn có thể . ( Figure bắt một điếu thuốc và nói )
    - Tuân lệnh...!!! ( mọi người phía sau Figure đồng loạt hô )
    Figure hít điếu thuốc thật sâu và thổi ra một luồng khói dài , anh nhìn lên trời và tự hỏi ? " Bây giờ mi đang ở dâu thế Rin quá khứ hay tương lai ? mi còn sống không đấy "

    Ánh sáng , Luồng khí nóng , boom đạn bay tứ tung , hình ảnh đồng đội , mây bị đen do nhiễm phóng xạ , đất chỉ toàn là máu và xác người cả địch và ta , không ai chôn cất họ , " tôi đang ở đâu thế này ? " - bộ não Rin đang tự hỏi . ngay thoáng chóc từ làn khói đen của chiến trận xuất hiện một người đàn bà tóc dài qua vai đang đứng giữa làn đạn của đich . theo quán tính tôi giơ tay lên - Nè, bà cô ơi !! ở đó nguy hiểm lắm ? nằm xuống và bò lại hố mau .. Này.... Có nghe không ...? . Rin vừa hô to vừa chạy lại gần chỗ người đàn bà đó . Càng tiến tới gần tôi lại càng thấy xa ra ... . Người đàn bà đó quay lại nhìn tôi . " Mẹ ? " .... Rin chạy thật nhanh nhưng càng chạy lại càng xa . " Mẹ ơi ?? sao mẹ lại ở đây ?? nguy hiểm lắm ?? " mắt tôi càng ngày càng mờ và rồi không còn thấy gì nữa..

    - Oi... - Trong cơn mê man Rin nghe thấy ai đó gọi mình
    - Oi... , tỉnh đi thằng nhóc mày đang cản đường bọn tao giải quyết nhau đấy . ( một tên nào đó lấy tay vỗ vào mặt Rin )
    Rin lờ mờ hai mắt mở từ từ , Trước mắt tôi là một bầu trời trong sáng đến mức tôi không ngờ tới . chợt nhận ra mình hoàn thành sứ mạng dịch chuyển tôi liền bật ngồi dậy và hỏi :
    - Đây là đâu thế ?
    - Đây là phía sau nhà thờ và mày đang choáng chỗ bọn tao " làm việc " đấy thằng nhãi , khôn hồn thì biến mau . không thì tao cho mày đi chung với thằng kia đấy ( một thằng đầu đinh đang cầm một con dao lăm le nhìn Rin )
    - Thằng nào cơ ?
    Rin vừa hỏi vừa quay qua quay lại nhìn xung quanh , thì thấy một phía là một đám hoc sinh du côn , phía còn lại là một đứa nhóc sát khí tỏa ra ghê không tưởng . nó làm tôi lạnh cả gáy .

    Rin linh cảm có chuyện không hay nên bật thẳng dậy và chạy lại góc cây núp sau đó . Cả đám học sinh du côn đều cười .
    - Biết thế là khôn đấy thằng nhóc , giờ thì .... Thằng kia để lại hết tiền của mày cùng chiếc xe đạp và bò qua háng tao ra khỏi trường nếu không thì may không thấy ánh mặt trời nữa đâu . ( Một thằng to con to tiếng cầm dao chỉ thẳng vào đứa nhóc đổi diện )
    Rin nhìn lén từ gốc cây sang cậu nhóc và tự nghĩ " chắc cậu ấy bằng tuổi mình , nhưng mà con người này ..." .
    Cậu nhóc ấy cười nhẹ một tay đút vào túi quần một tay đưa lên chỉ thẳng vào mặt đám du côn hoc sinh và nói :
    - Tao cho tụi bây 10s để suy nghĩ về việc sắp tới bọn bây sẽ làm . 1.là sự khôn ngoan , cất con dao cùi bắp ấy đi và đưa hết tiền cho tao và xin lỗi tao vì đã chặn đường làm tao mất một khối thời gian lớn vô ít . 2. là sự ân huệ, tao sẽ tự cắt mỗi đứa một bàn tay sau dó tự lấy hết tiền của bọn mày mà bọn mày đang cất trong túi .3. không thương tiết , bọn bây chỉ còn lại một đống thịt không hồn . Nào giờ thì chọn đi .

    Luồng sát khí tỏa ra từ cậu nhóc càng ngày càng mạng , nó làm Rin khó thở . Rin có cảm giác như đang bị ai đó bóp cổ họng mình , máu từ miệng Rin từ từ chảy ra .mắt bị mờ mờ ảo ảo . Rin dường như không thể nhìn nổi cậu con trai ấy đang làm gì và nói gì nữa . Mắt Rin từ từ khép lại mà tiếp tục thiếp đi từ khi nào không biết .

    Jubei-san
     
  2. matamune

    matamune Gà của Snowbox Staff Member Administrator

    Bài viết:
    1,362
    Đã được thích:
    223
    Nơi ở:
    tp hcm
    Re-cover X2X - Quá khứ hay tương lai ? P2
    - Này , tỉnh dậy đi bạn gì đó ơi .
    Cơ thể Rin đang bị lây động bởi một ai đó , hai mắt Rin lờ mờ tĩnh dậy .
    - Tôi đang ở đâu thế ? .
    - Cậu đang ở nhà tôi .
    - Nhà á .(Rin bật dậy nhìn xung quanh)
    - Gì mà hoảng hốt ? .
    - À , không .. khi nãy tôi đang ở đâu đó thì phải...
    - Tôi đã đưa cậu về đây đấy , mà cậu mất ngủ hay sao mà bạ đâu cũng ngủ được thế ?
    - Tôi không biết nữa ... chỉ nhớ có luồng khí từ người cậu bay ra làm tôi ngạt thở và ngất đi . ( Tay Rin đưa lên trán và đang cố nhớ lại sự việc )
    Cậu con trai nhìn Rin chằm chằm một lúc .. rồi nói :
    - Luồng khí từ tôi á ? Vậy nói thế là do tôi làm cậu ngất đi à ? không đùa đấy chứ ? .
    Rin ngạc nhiên nhìn cậu con trai ấy :
    - Mà .. cậu tên gì thế ?
    - Tôi là Ren . Yukira Ren . Còn cậu ?
    - Tôi là Rin . Rincora . Cảm ơn cậu vì đã cứu tôi khi tôi bất tỉnh .
    - Cứu gì chứ ... tôi chỉ thấy cậu đang nằm một đống sau gốc cây . Bỏ cũng tội nên tôi đưa cậu về đây . Mà tên cậu nghe sặc mùi Tây nhỉ ? ( Ren vừa cười nhẹ vừa đáp )
    Rin chợt nhớ ra điều gì đó
    - À mà này Ren-san , trước đó tôi thấy cậu và đám người nào đó đang....
    Ren nhanh miệng đáp :
    - À đám du côn học sinh ấy hả ? tôi giải quyết rồi .
    - Giải quyết thế nào vậy ? tôi thấy chúng đông lắm ... ( Rin gạ hỏi thêm )
    - Vấn đề đó ... Cậu không nên biết . ( Ren nhìn Rin một cách cứng ngắt và trả lời )
    Rin cảm thấy không ổn nên im lặng . Ren đi tới bàn cạnh giường Rin đang ngồi rót một tách nước rồi đưa Rin :
    - Trà nóng tôi mới pha , uống đi cho tỉnh rồi về nha cậu hộ tôi .
    Rin nhìn vào cốc trà một hồi vào bảo :
    - nhà á ....
    Mặt Ren nheo lại :
    - Ừ! NHÀ , về hộ tôi để tôi còn đi học tiếp nữa .
    Rin im lặng vẫn nhìn cốc nước của mình . Ren thấy gì đó không được bình thường và hỏi .
    - Này đừng bảo tôi là .... Cậu đang trốn nhà đi bụi nhé.
    - Hiện tại ...tôi.... kh..không.. có... nhà. (Rin nói nhỏ trong miệng )
    - Hả? cái gì ? tôi không nghe rõ ..... (Ren đưa tai lại gần miệng Rin) - Nói lại nào ....
    - Tô..i không ....có ... nhà để ở....
    - Cái gì tôi nghe không rõ .
    - TÔI KHÔNG CÓ NHÀ ĐỂ ĐI . HIỂU CHƯA?
    Rin quát to vào tai Ren làm cậu giựt bắn cả mình và nhảy ra xa. Rin nhìn trừng Ren một lúc rồi lại cuối đầu xuống
    - Xin lỗi nhé ! hiện tại tôi không có nơi đi . cậu có thể cho tôi ở lại được không ?
    Ren nhìn Rin một lúc rồi nhẹ nhàng hỏi .
    - A..À..ừ không có nhà à ? nhưng tại sao không có nhà kia chứ ? Còn bộ đồ cậu đang mặc nữa nhìn nó giống đồ quân phục quá . cậu đang diễn cosplay ở đâu à ?
    - Cosplay á ? nó là gì thế ? ( rin ngẩn mặt lên hỏi )
    - Cậu không biết cosplay thật à . thật không đấy ?
    Rin cảm giác có gì đó không đúng nên hỏi nhanh Ren .
    - Mà này cậu không ngạc nhiên khi có một thứ gì đó rớt từ trên trời xuống sao ?
    - Rớt từ trên trời xuống ? ý cậu là gì .
    - Chả phải lúc nãy dánh với bọn đầu gấu anh không thấy tôi rớt xuống ở giữa 2 bên sao .
    Ren nhìn Rin và cười lớn nói .
    - Rớt xuống ? cậu đùa à khi tôi và đám đó đến nơi thì tôi đã thấy cậu nằm ở đó và tôi đã lấy cậu ranh giới giữa cậu và bọn kia thôi . haha.haa
    Updating...
     

Chia sẻ trang này